Top 20 bài thơ hay nhất mọi thời đại, thơ tình hay, cảm động

Tin Tức

Thơ là một hình thức nghệ thuật đặc biệt, sử dụng từ ngữ để diễn đạt tình cảm của con người về nhiều vấn đề trong cuộc sống. Bài thơ có thể nói về tình yêu giữa nam nữ, tình yêu dành cho quê hương, tình yêu cha mẹ, tình bạn và nhiều chủ đề khác. Nếu bạn yêu thích thơ hoặc đang tìm kiếm những bài thơ tuyệt vời nhất mọi thời đại, hãy tham khảo và lựa chọn trong danh sách dưới đây.

Tuyển tập những bài thơ hay, ý nghĩa nhất

Các bài thơ và bài hát về Tết Trung thu luôn là chủ đề được nhiều người sao chép mỗi khi Tết Trung thu đến. Trong kho tàng ca dao dân ca của Việt Nam, bạn sẽ dễ dàng tìm thấy những bài thơ Trung thu hay, ý nghĩa và phù hợp để đọc cho các bé nghe, giúp chúng hiểu thêm về ngày Tết Trung thu và gợi lại những kỷ niệm thơ ấu.

Tổng hợp những bài thơ hay nhất

1. Dạ Khúc Mưa

Đêm… nhức nhối nỗi niềm riêng khôn tả
Tiếng côn trùng réo rắt quyện tiếng mưa
Khep lại nhé những tủi hờn uất hận
Cuộc sống bất công biết mấy cho vừa

Ai định nghĩa thế gian này muôn mặt
Ẩn số khó tìm phép tính chẳng giản đơn
Lòng người hiểm sâu thước nào đo được
Tối sáng trắng đen chẳng phân định tỏ tường

Những cung đường chia nút giao lối rẽ
Định mệnh nào hoạ vẽ được tương lai
Danh vọng tiền tài đam mê khát vọng
Bối cảnh tạo bày ai là kẻ thế vai?

Kìa ánh chớp sáng loè trong đêm vắng
Gió hãi hùng giật rú từng cơn
Nỗi trống trải se thắt hồn thiếu phụ
Vần vũ mây che đèn cao áp chập chờn

Ta viết tiếp dạ khúc Mưa hiu hắt
Đường phố không người mưa nặng hạt dày thêm
Thấm vào đất theo mạch ngầm tạo hoá
Xé rách thinh không tiếng sấm nổ vang rền…

Những bài thơ tình ngắn hay

  1. Đôi dép

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

  1. Vết thương trong lòng

Có những nỗi đau không làm rách thịt da
Không ứa máu mà tái tê trong dạ
Tim nghẹt thở linh hồn như hóa đá
Muốn ôm trọn đất trời tan vào cõi hư vô

Những thăng trầm cuộc sống mãi đẩy xô
Nỗi đau ấy biến thành lòng dũng cảm
Trăm đắng ngàn cay chưa một lần oán thán
Sóng cả ba đào vượt ghềnh thác nhấp nhô

Xem Ngay Bài Viết  GIẢI VỞ BÀI TẬP TIẾNG VIỆT LỚP 4 TẬP 1 TUẦN 5

Có nỗi đau nào khiến nước mắt cạn khô
Bỗng vô cảm bỗng dại khờ đãng trí
Những ngang trái len vào trong mộng mị
Đoạn trường nào quay cận cảnh nỗi sầu bi

Vết thương kia em chẳng thể gọi tên
Cứ bám riết đeo đẳng em tội nghiệp
Nợ trần ai hay mối duyên tiền kiếp
Gánh hết cuộc đời thời gian chữa lành không?

  1. Trăng khuyết

Anh ngỏ lời yêu em
Vào một đêm trăng khuyết
Bởi tình yêu tha thiết
Biết tròn trước đêm rằm

Em vui lúc trăng tròn
Chạnh lòng khi trăng khuyết
Anh ơi anh có biết
Trăng hay tình lứa đôi?

Sao anh vội ngỏ lời
Vào một đêm trăng khuyết
Để bây giờ thầm tiếc
Một vầng trăng chưa tròn!

  1. Vô tình

Vô tình anh gặp em
Rồi vô tình thương nhớ
Đời vô tình nghiệt ngã
Nên chúng mình yêu nhau

Vô tình nói một câu
Thế là em hờn dỗi
Vô tình anh không nói
Nên đôi mình xa nhau

Chẳng ai hiểu vì đâu
Đường đời chia hai ngả
Chẳng ai có lỗi cả
Chỉ vô tình mà thôi

Vô tình suốt cuộc đời
Anh buồn đau mải miết
Vô tình em không biết
Hay vô tình quên đi

  1. Hai sắc hoa Ti-gôn

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu thương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dãi đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít cành hoa trắng chạnh lòng

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

Thuở đó nào tôi đã biết gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: ‘Mùa hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy’.

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời gian khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá! – Tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

Từ đấy thu rồi thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn dấu trong tim bóng ‘một người

Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Sắc hồng tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đêm nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo chân mây vắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi người ấy có buồn không
Có thầm nghĩ đến loài…hoa vỡ
Tựa trái tim phai tựa máu hồng

  1. Tiếng thở đêm khuya

Đã khuya lắm màn hình còn nhấp nháy
Tiếng tút dài còn khắc khoải người xa
Hãy hiểu cho em đang bận lắm mà
Để tâm trí đem hoà cùng sách vở

Đừng gọi nha, cho nhẹ nhàng mong nhớ
Cảm ơn anh đã trăn trở êm đềm
Thương chúc người giấc ngủ thật dịu êm
Bạn cùng em ánh đèn đêm bàn máy

Rồi tư duy lại lần hồi tuôn chảy
Những trang tin số liệu lại quay về
Tâm hòa chìm kết quả đến say mê…

Xem Ngay Bài Viết  Top 4 phần mềm ghi âm cuộc gọi 2 chiều cho android bạn phải biết

Anh lại nhắn xin một lần nghe cuối
Nhấc máy lên lặng thầm nghe giọng nói
Là anh đây chỉ thăm hỏi đôi lời
Từ sông hồ biên giới biển xa khơi

Đến nắng hạn đất trời rồi thơ phú…
Em lặng yên nghe bao điều nhắn nhủ
Gió ngoài hiên cũng tắt tự khi nào
Rồi một lời nhẹ lắm thấy xôn xao
Dạ đi em cho anh vào giấc ngủ

Như có giông như giữa đồi gió hú
Can đảm lên em đừng tự khổ mình
Đẹp tâm hồn đâu cứ phải thật xinh
Khi cô đơn cạn tình ai cũng thế

Một tiếng thở thôi, là điều có thể
Chỉ anh thôi ai để ý đâu mà
Đã đôi lần trò chuyện có đâu xa
Hay tiểng gió em làm quà cũng được…

Đêm cô đơn gieo lòng bao điều ước
Chúc nhân gian ai cũng phước hơn mình
Năm phút dài hoang hoải đến điêu linh
Dòng tin nhắn… cám ơn tình dương thế…!

  1. Một chút tên tôi đối với nàng

Một chút tên tôi đối với nàng
Sẽ chìm như tiếng sóng buồn tan
Âm thầm mòn mỏi bên bờ vắng,
Như tiếng đêm thâu lạc giữa ngàn.

Ngày nào đó trên mặt trăng kỷ niệm
Nó chỉ còn là dấu vết không hồn
Giống như hình phác trên mộ chí
Nét ngoằn ngoèo một thứ tiếng xa xăm.

Tên cũ từ lâu bị lãng quên
Chẳng còn gợi lại được cho em
Tình xưa êm ái và trong trắng
Trước mối tình ai đang dấy lên.

Nhưng nếu gặp ngày buồn rầu đau đớn
Em thầm thì hãy gọi tên lên
Và hãy tin: còn đây một kỷ niệm
Em vẫn còn sống giữa một trái tim.

  1. Thơ tình cuối mùa thu

Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá

Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu và hoa cúc
Chỉ còn anh và em

Chỉ còn anh và em
Là của mùa thu cũ
Chợt làn gió heo may
Thổi về xao động cả:

Lối đi quen bỗng lạ
Cỏ lật theo chiều mây
Đêm về sương ướt má
Hơi lạnh qua bàn tay

Tình ta như hàng cây
Đã bao mùa gió bão
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ.

  1. Xa cách

Có một bận em ngồi xa anh quá,
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn.
Em xích gần thêm một chút, anh hờn,
Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa.

Anh sắp giận, em mỉm cười vội vã đến kề anh và mơn trớn:
“Em đây!” Anh vui liền, nhưng bỗng lại buồn ngay,
Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm.
Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
Ôi trời xa, vầng trán của người yêu!

Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều mà ta,
Riết giữa đôi tay thất vọng. Dầu tin tưởng chung một đời, một mộng, em là em;
Anh vẫn cứ là anh. Có thể nào qua Vạn lý trường thành của hai vũ trụ chứa đầy bí mật.

Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất, quá khứ anh, anh không nhắc cùng em.
Linh hồn ta còn u uẩn hơn đêm, ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.
Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió, anh muốn vào dò xét giấc em mơ, nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
Cũng như em dấu những điều quá thực.

Hay là thôi, hãy sát đôi đầu, hãy kề đôi ngực!
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!
Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!
Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng: “Gần thêm nữa!
Thế vẫn còn xa lắm!”

  1. Ghen
Xem Ngay Bài Viết  Soạn bài Sóng – Soạn văn 12

Cô nhân tình bé của tôi ơi!
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi và mắt chỉ…
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi.

Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai,
Đừng hôn, dù thấy cánh hoa tươi,
Đừng ôm gối chiếc, đêm nay ngủ…
Đừng tắm chiều nay, biển lắm người.

Tôi muốn những đêm đông giá lạnh
Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô
Bằng không, tôi muốn cô đừng gặp
Một trẻ trai nào, trong giấc mơ.

Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ.
Đừng làm ẩm áo khách chưa quen.
Chân cô in vết trên đường bụi
Chẳng bước chân nào được dẫm lên.

Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi,
Thế nghĩa là yêu quá mất rồi
Và nghĩa là cô là tất cả.
Cô là tất cả của riêng tôi.

  1. Thơ tình ngày không anh

Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhau
Em đã chẳng hẹn nhau đêm ấy nữa
Để quá khứ chỉ còn là thương nhớ
Và tương lai ít ra cũng ngọt ngào.

Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhau
Em đã chẳng đổ cho anh bao tội lỗi
Em đứng lặng mắt nhìn ai không nói
Anh cũng vô tình có hiểu nổi em đâu

Nếu biết rằng sẽ chẳng gặp lại nhau
Em đã chẳng trách anh yêu người khác
Điều đơn giản bây giờ em mới biết
Thì anh xa, anh đã quá xa rồi.

  1. Em bảo anh đi đi…

Em bảo anh đi đi
Sao anh không đứng lại?
Em bảo anh đừng đợi
Sao anh vội về ngay?

Lời nói thoảng gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Mà sao anh dại thế
Không nhìn vào mắt em

Mà sao anh dại thế
Không nhìn vào mắt em
Không nhìn vào mắt sầu
Không nhìn vào mắt sâu?

Những chuyện buồn qua đi
Xin anh không nhắc lại
Em ngu khờ vụng dại
Anh mơ mộng viển vông

Đời sống nghiệt ngã không
Cho chúng mình ấm mộng
Thì thôi xin gửi sóng
Đưa tình về cuối sông

Thì thôi xin gửi sóng
Đưa tình về cuối sông
Đưa tình về với mộng
Đưa tinh vào cõi không.

  1. Mộng uyên ương hồ điệp

Người có chở hẹn về sông cũ
Gom hết giùm tôi mấy ánh trăng
Để khói yêu thương mùa xanh nụ
Còn ở hồn tôi tuổi mong manh

Người chở mùa thu tôi vừa đỏ
Lá vàng rơi rụng dưới chân chim
Hoa tay mười ngón đan thơ nhớ
Lối viễn vọng chờ mong gót tim

Tôi thả chiều hoang bên rừng tím
Đôi bờ lấm tấm cánh vô vi
Thu tiếp hồn tôi người hữu hiện
Nhắc lại trăng thề trên cửa si

Mai nhé! Tôi về bên dốc lũ
Để rằm trăng thả bến em xưa
In bóng nhau vờn luân điệu vũ
Ru phím miên tình trong bóng mưa…

  1. Nói cùng anh – Xuân Quỳnh

Em vẫn biết đấy là điều đã cũ
Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu:
Sự gắn bó giữa hai người xa lạ
Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau

Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi
Niềm đau đớn tưởng như vô tận
Bỗng có ngày thay thế một niềm vui

Điều hôm nay ta nói, ngày mai
Người khác lại nói lời yêu thuở trước
Đời sống chẳng vô cùng, em biết
Và câu thơ đâu còn mãi ngày sau

Chẳng có gì quan trọng lắm đ

Rate this post